Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2015

Lên bản Thái thưởng thức món gà đen

(TTO) - Không uổng công khi vượt chặng đường xa lên những bản Thái miền Tây Bắc xa xôi, món gà đen rang gừng sẽ làm bạn cảm thấy hài lòng…

Người ta đã nghe nhiều đến giống gà đen, đen toàn thân, đen từ bộ lông đen vào cả da thịt. Đó là giống gà hiếm thấy, phải lặn lội lên tận bản Thái của Tây Bắc mới kiếm được. Giống gà đen được thuần dưỡng và nuôi thả từ bao đời nay ở những bản Mông, bản Thái trên triền núi cao.

Trông cũng giống như gà ác, nhưng gà đen ở bản Thái thân không lớn như một số giống gà khác, con lớn chỉ có trọng lượng 1,3-1,5kg. Đồng bào Thái thường thả gà lên núi từ sáng sớm cho đến tối mịt mới về, vì thế gà đen leo đồi, leo núi rất khỏe, ít bị bệnh. 

Giống như lợn cắp nách, gà đen rong ruổi kiếm ăn trên núi với những thức ăn như củ quả, cỏ, côn trùng trong rừng. Vì thế, gà đen so với các giống gà khác thường có đôi chân nhỏ, cứng và chắc khỏe. Hơn thế, giống gà này cho thịt săn chắc và thơm đến lạ.

Có đến tận các bản Thái, du khách mới tận mắt “chiêm ngưỡng” sắc đen của giống gà quý này. Toàn thân lông đen mượt, chân, mỏ và mắt đều đen tuyền một màu. Khi mổ, vặt bỏ lớp lông, làn da bên trong cũng bao phủ một màu đen rồi nội tạng của gà cũng toàn màu đen. Duy chỉ lớp thịt ở giữa là màu trắng. Còn bộ xương trong cùng cũng là màu đen.
Dulichgo
Người Thái bảo giống gà này tuy toàn màu đen nhưng lại là vị thuốc tốt dùng để chữa nhiều bệnh. Từ bao đời nay, đồng bào Thái trên núi cao Tây Bắc đã gìn giữ giống gà quý này ngay tại nhà mình.

Từ bàn tay khéo léo và tấm lòng thảo thơm mến khách, món gà đen rang gừng trở nên hấp dẫn. Gà đen được mổ, rửa sạch, chặt từng miếng to chừng nửa bàn tay rồi xóc với muối hạt cho đều, thêm chút rượu thóc cho dậy mùi. Gừng già rửa sạch rồi đập giập, băm nhỏ ướp cùng thịt gà đen chừng 15 phút là có thể rang chín được.

Muốn có món thịt gà đen thơm ngon phải rang gà vào chảo gang dày và sâu lòng trên bếp than củi cháy đượm lửa. Đồng bào Thái bảo rằng như thế thịt gà mới chín đều. Gà rang chừng 15 phút là có thể thưởng thức được nhưng trước khi bắc chảo xuống, người ta không quên rắc lên gà những nhúm lá chanh xanh ngắt tạo màu và tạo mùi cho món ăn đặc biệt này.
Dulichgo
Khó ai có thể cảm nhận được vị ngon của gà đen rang gừng nếu chưa một lần được thưởng thức. Và đáng tiếc hơn nữa nếu không được lên tận bản Thái, ngồi bên căn nhà sàn thơ mộng để nhận sự thết đãi của đồng bào.

Gà đen vừa giòn ở da, vừa ngọt ở thịt và bổ dưỡng ở xương xẩu. Vị cay nồng của gừng hòa lẫn vị thơm của lá chanh làm thành một dư vị vừa gần gũi nhưng cũng thật độc đáo. Nhấp chén rượu thóc, đưa bát đón lấy miếng thịt gà dưới làn da đen là lớp thịt trắng ngần cảm thấy như l80ùa cả vị ngon, vị bổ dưỡng của một thứ thuốc quý của đồng bào nơi đây.
Lên bản Thái dù mùa nào đi nữa, dư vị ẩm thực vẫn níu giữ bước chân người...

Theo Nguyễn Thế Lượng (Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!

Mênh mang hồ Ba Bể

Lên Ba Bể, được phóng tầm mắt ngắm nghía cảnh nước mây hoa cỏ, là người khó tính đến mấy cũng tự nhủ không được đến đây một lần cũng phí cả một đời.

Có một Ba Bể tình

Đi một mạch hơn 200km từ Hà Nội lên Bắc Kạn, tôi lao thẳng ra hồ Ba Bể, lúc này cũng đã cuối giờ chiều.

Anh lái đò Hoàng Văn Tráng (39 tuổi, người dân tộc Tày) thấy khách lạ liền bảo: “Anh cần tham quan hồ thì mai ra sớm chứ giờ này đi hồ không kịp đâu”.

Sáng hôm sau y hẹn, tôi trở lại. Thuyền nhẹ nhàng lướt sóng, trong ánh sáng ban mai, một vùng nước xanh mát hiện ra lăn tăn nhóng nhánh như có cảm giác đang lướt trên mặt kim cương. Trên những dãy núi đá là những cây rừng đủ các loại, đua nhau mọc xoà ra mép nước hồ.
Dulichgo
Anh lái đò vốn kiệm lời nhưng thấy tôi liên tục xuýt xoa về cảnh đẹp nên cũng cất lời giới thiệu: “Đây là rừng nguyên sinh của quê mình đấy. Từ đời cha ông, cụ kỵ mình có lấy gỗ làm nhà thì cũng lấy ở rừng xa, chứ không ai lấy ở rừng hồ này đâu. Bây giờ rừng vẫn được bảo vệ nghiêm ngặt”.

Sau mấy lần phải dùng sào đẩy để vượt ghềnh, trước mặt tôi có một dãy núi đá chắn ngang như một bức tường thành hùng vĩ, tiến lại gần thì có một cửa hang lớn hiện ta. Thì ra sông Năng đã len lỏi hàng chục km và tích nước thì gặp núi Puông này. Với sức mạnh thiên binh vạn mã, hàng triệu năm qua, dòng nước đã đục thông dãy núi đá và tạo ra động Puông này. Vào trong động, đứng dưới lòng sông ngước lên ta thấy hàng ngàn, hàng vạn nhũ đá đủ các màu sắc, hình dạng...

Rời động Puông xuôi dòng sông Năng chừng 4km là tới thác Đầu Đẳng, dòng sông Năng đang chảy hiền hòa thì bị hút xuống hố nước sâu hun hút. Từ xa vài trăm mét đã nghe tiếng nước chảy ầm ầm như đàn trâu chạy lửa, nước va vào thành đá bắn tung lên những hạt bụi li ti làm mát lạnh cả một vùng.

Có một Ba Bể ngọt

Không chỉ có cảnh đẹp, hồ Ba Bể còn đem lại nguồn cá tôm vô cùng phong phú. Ngồi lật từng xiên cá nướng than, chị Hoàng Thị Bình - bán hàng ở bến thuyền nói: “Cứ sáng ra là tôi nhận cá mà các thuyền đi đánh lưới về, phân loại rồi nướng bán”.

Nhìn con cá chín nục tận xương mà vẫn giữ được màu trắng bạc, tôi với tay lấy một miếng lá sung non, cuộn con cá trắng vừa nướng, chấm nhẹ vào bát nước chấm có vị chanh, tỏi, ớt rừng, đưa vào miệng nhai từ từ, cảm nhận vị thơm ngọt của cá, cộng với vị chát của lá sung thì đây là món ăn chơi thú vị vô cùng.

Thấy tôi thích thú món cá lá sung, chị bán hàng khoe: “Ba Bể tuy là xã miền núi nhưng không có người đói, vì nhà nào cũng có ruộng, chỉ cần làm 1 vụ là đủ gạo ăn quanh năm. Những lúc nông nhàn thì đàn ông chạy thuyền chở khách, đánh cá đơm tôm, đàn bà bán những đặc sản của rừng kiếm tiền tiêu, nuôi con đi học. Hồ cho người dân đủ thứ nên chẳng ai nghĩ đến chuyện phá cảnh quan, hay đánh cá bằng kích điện nổ mìn”.
Dulichgo
Đúng là hồ Ba Bể với dòng nước ngọt ngào đã đem đến cho đồng bào nơi đây không chỉ no ấm mà còn cả cảnh đẹp hữu tình như thiên đường nơi hạ giới.
Tới Ba Bể người ta không thể bỏ qua ao Tiên - một cái ao lớn lại có một dãy núi như thành như quách mọc lên. Ao nước rộng khoảng 6.000m2 trong vắt, phẳng lặng như gương.

Theo Nguyễn Gia Tưởng (Dân Việt)
Du lịch, GO!

Du lịch Hồ Ba Bể (Bắc Cạn)
Kinh nghiệm du lịch hồ Ba Bể

Thứ Năm, 28 tháng 5, 2015

Nơi nóng và lạnh nhất thế giới

(Giải trí) - Nhiệt độ tại Việt Nam đang chạm ngưỡng 40 độ C, còn Ấn Độ đã lên đến gần 50 độ. Tuy nhiên số liệu này vẫn còn thua xa nơi nóng nhất thế giới - Dasht-e Lut, Iran với hơn 70 độ.

Trang Nigeriadailynews vừa công bố danh sách các nơi nóng và lạnh nhất trên thế giới.

Nơi được phong tặng danh hiệu "nóng nhất thế giới" thuộc về Dahst-e Lut, Iran với nhiệt độ đo được là hơn 70 độ C. Đứng thứ hai là Queensland Outback của Australia với hơn 69 độ C. Hỏa Diệm Sơn, Trung Quốc đứng thứ ba khi nhiệt độ cao nhất các nhà khoa học từng đo được tại một rặng núi ở đây là gần 67 độ C.

Chia nhau các vị trí còn lại theo thứ tự từ 4 đến 10 là các địa điểm: Hang pha lê (hang Crystal, Mexico): 58 độ C, Al-Aziziyah (Libya): hơn 57 độ C, Thung lũng chết (Mỹ): khoảng 56 độ C, Kebili (Tunisia): 55 độ C, Hồ Frying Pan (New Zealand): 50-60 độ C và đây cũng là hồ nóng nhất thế giới, Tirat Zvi (Israel): 54 độ C, Hồ Assai (Djibouti): 52 độ C.
Dulichgo
Mười nơi lạnh nhất thế giới thuộc về: Vostok Station (Nam Cực): khoảng -89 độ C, Verkhoyansk (Nga): -72 độ C, Oymyakon (Siberia): khoảng -67 độ C, Greenland Ice Sheet (Greenland): khoảng -66 độ C, Yakutsk (Nga): khoảng -64 độ C, núi McKintley (Mỹ): -40 độ C, Ulaanbaatar (Mông Cổ): -40 độ C, hang Kungur Ice (Nga): -32 độ C, Altnaharra (UK): khoảng -27 độ C và Nunavut (Canada): -20 độ C.



Theo Vnexpress
Du lịch, GO!

Thứ Ba, 24 tháng 3, 2015

Bánh dừa Giồng Luông - Bến Tre

Ngày nay, khi các loại bánh khác đang "lên ngôi", những loại bánh dân gian dần mai một, tuy nhiên chiếc bánh dừa vẫn đem lại cảm giác nhẹ nhàng, tao nhã từ trong hương vị đến tên gọi của nó. Bến Tre vùng đất ba dãy cù lao, với sông nước hữu tình, miệt vườn trù phú cây trái bốn mùa cho quả ngọt, một vùng đất với nhiều “hào sản” thấm đậm tình người tình đất phương Nam được mệnh danh là quê hương xứ dừa.

Để rồi cũng từ đó, người khách phương xa ghé thăm không chỉ biết đến xứ dừa với loại nước dừa ngọt ngào, các sản phẩm mỹ nghệ độc đáo được tạo ra từ cây dừa mà biết đến một loại bánh mang đậm nghĩa tình quê hương xứ sở “bánh dừa Giồng Luông” - món quà của những người mẹ đi chợ mua về đón tay trong kí ức tuổi thơ của bao đứa trẻ nơi đây.

Giồng Luông thuộc xã Đại Điền, huyện Thạnh Phú, tỉnh Bến Tre cách thị trấn Thạnh Phú 12 km về hướng Tây Bắc, cách thành phố Bến Tre gần 40 km về hướng Đông Nam. Đại Điền không chỉ nổi tiếng với những chiến công oanh liệt của quân và dân huyện Thạnh Phú nói chung, Đại Điền nói riêng trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, mà nơi đây còn là nơi xuất quân của tiểu đoàn 307 anh hùng; nhà cổ Hương Liêm một công trình kiến trúc nghệ thuật độc đáo được Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch công nhận là di tích kiến trúc nghệ thuật cấp quốc gia vào 14/4/2011; mà Đại Điền còn nổi tiếng với chiếc bánh mang đậm hương vị quê nhà “Bánh dừa Giồng Luông”. Dulichgo

Theo các bậc cao niên trong vùng, nghề làm bánh dừa ở Giồng Luông ra đời cách nay trên trăm năm, lúc đầu chỉ một số hộ gia đình làm bánh chủ yếu là để ăn trong những ngày lễ tết, hoặc để biếu người thân, bạn bè cho nên việc làm bánh chỉ mang tính “nữ công gia chánh” trong gia đình. Do đó, khi làm bánh, người dân chú trọng cả chất lượng cũng như hình thức của bánh, nên bánh không chỉ ngon, mà còn đẹp, bánh có thể để năm ba ngày, không bị ôi thiu, ăn vẫn còn ngon vẫn không mất đi cái hương vị độc đáo vốn có của nó. Qua thời gian, nghề dạy nghề, người dạy người, bánh dừa Giồng Luông đã được bảo tồn phát triển và được nhiều du khách biết đến, đã trở thành một trong những sản phẩm nổi tiếng của tỉnh Bến Tre.

Muốn tạo nên một chiếc bánh dừa ngon thì khâu quan trọng là chọn các nguyên vật liệu cần thiết, nếp được chọn để làm bánh phải là nếp sáp, dẻo và thơm. Ngâm từ bốn đến năm tiếng, người thợ mới bắt đầu gút nếp, vo nhiều lần để loại bỏ các tạp chất, nếu không bánh sẽ mau thiu. Nếp ấy được cho vào thúng, đặt nơi thoáng gió để cho thật ráo. Bánh này thì không thể thiếu nước cốt dừa, mà dừa chọn phải là dừa khô, đủ độ béo được bào mõng ra và trộn chung vào nếp, thêm ít muối và đường rồi người thợ trộn đều tay. Bánh dừa thì đa dạng với nhiều loại bánh khác nhau như: bánh dừa đậu xanh, bánh dừa chuối, bánh dừa nước tro, bánh dừa đậu đen,....

Nếu bánh tét gói bằng lá chuối thì bánh dừa lại được gói bằng lá dừa, cái tên bánh dừa cũng từ đó mà ra. Lá dừa còn non tơ và thơm mùi lá mới quyết định cả hương vị của của bánh dừa, nếu gói bằng thứ lá khác thì chẳng bao giờ có được mùi hương thơm đặc trưng của bánh dừa. Sau đó, người thợ phải quấn từng lá nồng theo đường êlip, tạo thành chiếc nồng gói bánh. Nghe thì dễ nhưng có mấy ai làm được nồng bởi chỉ người khéo tay và có thâm niên thì xoay nồng mới khéo, đều và đẹp. Kế đến là nếp được cho từ từ vào nồng, ép chặt, tùy loại nhân mà người ta thêm chuối, đậu xanh, đậu đen vào. Nếp được cho vào vừa đầy và buộc chặt bằng dây lạt hoặc gân lá. Sau đó, bánh được cột thành chùm và đem hấp, lửa hấp bánh phải đều không được quá lớn hoặc quá nhỏ, nước hấp bánh nhớ bỏ vào một ít phèn chua để màu bánh được tươi và đẹp. Dulichgo

Chiếc bánh ngon và giữ được lâu cũng là một bí quyết của người thợ làm bánh; bánh muốn ngon, phải ăn khi bánh vừa nguội khi được lấy từ lò hấp ra mới cảm nhận hết hương vị vốn có của nó. Khi ấy, nếp mới đủ chắc, dẻo quẹo, hạt đậu đủ bùi, chuối đủ chín, ăn vào có mùi nước cốt dừa thơm béo đến ngất ngây. Bánh dừa được bán mọi nơi, bánh được bỏ đi nhiều địa phương khác trong tỉnh, nhưng khi có dịp đến với Đại Điền, huyện Thạnh Phú, mua bánh và thưởng thức ngay tại lò thì du khách mới cảm nhận được được hết cái hương vị quê hương thật sự chứa đựng trong từng chiếc bánh mộc mạc làng quê này, vị thơm ngọt của bánh hay vị ngọt ấm tình người dân xứ sở, chắc lòng và ấm áp hương quê.

Ngày nay, chiếc bánh dừa Giồng Luông cũng “vượt biên” theo bước chân người. Sinh viên đi học, người ra ngoại tỉnh làm thêm, đi thăm cô dì chú bác, ai nấy đều xếp trong hành lý của mình chục bánh dừa làm quà. Hiện nay, bánh dừa Giồng Luông trở thành sản phẩm hàng hóa đa dạng về chất lượng, theo những chuyến đò, chuyến xe miền Tây đi đến tận thành phố Hồ Chí Minh, các tỉnh lân cận như Trà Vinh, Sóc Trăng, Bạc Liêu, Cà Mau,... Bánh được sản xuất thường nhật tại nhiều hộ ở Giồng Luông, mang đậm nghĩa tình quê hương xứ sở với cái tên gọi thân thương “Bánh dừa Giồng Luông”.

Dẻo thơm cái bánh lá dừa... 

Theo Việt Văn (SVHTTDL Bến Tre)
Du lịch, GO!

Mộc mạc chợ phiên Án Lại

Chợ Án Lại tọa lạc tại xã Nguyễn Huệ, huyện Hòa An, tỉnh Cao Bằng. Chợ không chỉ là nơi mua bán hàng tuần mà còn là điểm hẹn để gặp gỡ và trò chuyện của đồng bào dân tộc.

Chợ Án Lại được tổ chức vào các ngày mùng 3, 8, 13, 18, 23 và 28 âm lịch hằng tháng. Như nhiều chợ vùng cao ở các địa phương khác trong tỉnh, do 5 ngày mới có một phiên nên vào ngày có phiên chợ: nhân dân đến chợ rất đông.

Bà con ngụ ở các xã: Đức Xuân, Trương Lương (Hòa An), Phúc Sen, Quốc Dân (Quảng Uyên) và một số xã ở Hà Quảng, Bảo Lạc cũng về đây mua bán.

Những phiên giáp Tết Nguyên đán, chợ thu hút một lượng người và hàng hóa lớn hơn nhiều so với các phiên khác trong năm. Dulichgo

Nét đặc trưng nhất ở chợ Án Lại chính là các sản vật địa phương được nhân dân mang đến chợ để trao đổi, bày bán, như: rau, củ, gà, lợn, lá dong, gạo nếp… do chính gia đình trồng, chăm sóc. Đặc biệt, còn có nhiều sản phẩm nổi tiếng cả vùng, như: dao ở Phúc Sen, hương ở Phja Thắp, miến dong ở Nguyễn Huệ…

Khi mua nông cụ phục vụ sản xuất để biết thép có tốt hay không người dân lấy lưỡi của một dao gọt vào sống lưu của một con dao khác. Phần lưỡi thép đã được rèn sẽ cắt được phần gáp dao chưa tôi. Dao quắm rất hữu dụng khi bà con đi làm nương, đi rừng hoặc để chẻ tre...

Ở Án Lại bán rất nhiều mía vì đây là giống cây dễ trồng ở Cao Bằng, bên cạnh đó mía không thể thiếu bên bàn thờ tổ tiên ngày giỗ, hay lễ Tết. Lợn quay là một món đặc sản được chế biến và bán ngay tại chợ.

Dù 5 ngày mới họp có một phiên nhưng tại chợ Án Lại nói riêng và các chợ phiên vùng cao trong tỉnh nói chung không xô bồ, chen lấn. Người bán hàng không nói thách, thuận mua, vừa bán. Dulichgo

Và dù mua được hay không, người bán, người mua đều rất vui vẻ, nhẹ nhàng. Du khách đến đây sẽ cảm nhận được sự mộc mạc, đơn sơ của đồng bào dân tộc từ những món hàng đem ra chợ như chiếc bánh, hoa quả hay rau củ... cho đến cách buôn bán, giao lưu hòa nhã.

Đến phiên chợ Án Lại những ngày này, ngoài những người tham gia mua bán, phục vụ nhu cầu mua sắm thì nhiều người đến với chợ như một thói quen, để gặp gỡ, trò chuyện với bạn bè. Đây là nét văn hóa đẹp, đặc trưng của đồng bào các dân tộc trong tỉnh. Bởi với họ, đến chợ, ngoài việc trao đổi hàng hóa, đây còn là nơi trao đổi thông tin, giao lưu tình cảm.

Du lịch, GO! tổng hợp từ nhiều nguồn

Thứ Hai, 23 tháng 3, 2015

Lên núi Bà Đen bằng đường Ma Thiên Lãnh

Núi Bà Đen là địa danh rất quen thuộc với những người thích leo núi nhưng leo bằng đường Ma Thiên Lãnh chỉ dành cho những ai có thể lực thực sự tốt. Đối với người dân miền Nam, đặc biệt là ở thành phố Hồ Chí Minh thì núi Bà Đen là điểm đến du lịch khá quen thuộc. Núi Bà Đen với độ cao 986m, được mệnh danh là nóc nhà Nam Bộ, là biểu tượng cho mảnh đất và con người Tây Ninh. Đến đây, ngoài việc viếng quần thể Chùa Bà thì bạn cũng có thể rèn luyện thể lực với bộ môn leo núi cuối tuần.
Tuy nhiên, thông thường thì người ta chọn leo theo đường chùa Bà hoặc đường cột điện, còn chinh phục Núi Bà theo cung đường đi qua thung lũng Ma Thiên Lãnh chỉ dành cho những ai yêu thích khám phá và có thể lực thực sự tốt. Vì để chinh phục được Ma Thiên Lãnh, bạn sẽ mất từ 6-8 tiếng để leo tới đỉnh núi Bà Đen đối với những người có thể lực tốt, 12-14 tiếng đối với những người có thể lực kém. Nhưng Ma Thiên Lãnh vẫn có sức hút dữ dội đối với những bạn trẻ thích thử thách, thích chinh phục bản thân.

Lịch trình tối ưu để chinh phục Ma Thiên Lãnh?

< Đường vào Ma Thiên Lãnh.

Có thể leo núi vào bất kỳ thời gian nào trong năm, nhưng lưu ý là không đi vào những ngày mưa vì hầu hết hành trình là leo trên đá, nếu trời mưa dễ trơn trượt xảy ra tai nạn.

Núi Bà Đen cách Sài Gòn không xa, chỉ chừng 100 km, mất hơn 2 giờ chạy xe máy. Bạn có thể chọn cách xuất phát sớm từ Sài Gòn rồi khẩn trương leo để tránh trường hợp chưa tới được đỉnh khi trời sập tối. Hoặc cũng có thể chọn cách chạy xe lên Tây Ninh vào đêm hôm trước, nghỉ ngơi tại các khách sạn ở thành phố Tây Ninh rồi sáng hôm sau bắt đầu leo sớm thì sẽ tỉnh táo và khỏe khoắn hơn. Dulichgo

Đối với những bạn có sức khỏe cực tốt thì mới có thể leo lên đỉnh và xuống trong ngày (xuống bằng đường chùa Bà hoặc đường cột điện). Còn đa số vẫn chọn giải pháp cắm trại một đêm trên đỉnh rồi sáng ngày hôm sau mới xuống.

Chuẩn bị những gì?

Để chuẩn bị cho một chuyến trekking dài như vậy trong rừng, không có nhà dân, không có hàng quán, bắt buộc bạn phải trang bị đầy đủ những vật dụng, đồ ăn thức uống cần thiết cho cuộc hành trình.

< Một tracklog leo núi Bà Đen của một thành viên phượt.

1. Nước uống: tối thiểu là 2 lít đối với nữ và 3 lít đối với nam, tùy sức uống của mỗi người. Có nhiều bạn mang 5 lít nước vẫn không đủ vì trên đường đi mất nước rất nhiều.

2. Bao tay hạt nhựa, mua ở các cửa hàng bảo hộ lao động, giá 10-15k/ đôi.

3. Giày: phải là loại giày leo núi hoặc giày bộ đội để có gai bám đá vì leo trên đá rất dễ trơn trượt. Dulichgo

< Đỉnh núi Bà Đen tít trên kia. Theo đường chim bay không quá xa nhưng theo đường rừng thì cả một vấn đề lớn.

4. Thức ăn: bạn phải tự chuẩn bị đồ ăn mang theo cho suốt cuộc hành trình. Sau khi ăn sáng dưới chân núi thì bạn cần phải mang theo bữa trưa, bữa tối và bữa sáng ngày hôm sau trên đỉnh. Bữa trưa thường mang theo những món gọn nhẹ như xúc xích, chà bông, bánh mì sandwith, bánh bao, xôi...

Buổi tối trên đỉnh thì thường các đoàn chuẩn bị đồ ăn để cắm trại, giao lưu, các bạn nên chọn các món nướng ướp sẵn để làm tiệc BBQ quây quần bên bếp lửa ấm cúng. Đó chắc chắn là một trải nghiệm rất thú vị.
Bữa sáng ngày hôm sau thì thường là mì gói, vừa ấm bụng lại vừa gọn nhẹ.

< Men theo những con đường trải đầy núi đá và cây dây leo um tùm, người dẫn đường vung dao sắc bén mở lối cho thành viên trong đoàn.

5. Mang theo lều và áo lạnh vì đêm ngủ trên đỉnh rất lạnh. Có thể mang thêm túi ngủ.

6. Thuốc chống muỗi, đèn pin cá nhân, áo mưa. Dulichgo

7. Nếu bạn không có người dẫn đường (porter) thì tuyệt đối phải có GPS để tránh bị lạc trong rừng.

Ngoài ra khuyến khích các bạn mang theo các loại nước bổ sung khoáng chất, đường gluco để bù lại năng lượng cho cơ thể.

< Khách sẽ phải trèo qua những khe đá, vách đá to, bên dưới là hang sâu, tối, ẩm thấp. Không ai biết bên dưới đó có gì, và cũng không ai kể cho nhau nghe về những câu chuyện ma quái, kỳ bí nơi Ma Thiên Lãnh. Người chinh phục đơn giản là làm công việc chinh phục.


Liên hệ người địa phương dẫn đường

Đường đi Ma Thiên Lãnh rất dễ lạc vì hầu như không có đường mòn. Theo kinh nghiệm của những người trekking thường xuyên thì dù leo Ma Thiên Lãnh vài lần vẫn có khả năng lạc đường như thường. Đối với những bạn đi lần đầu chắc chắn cần phải có porter (người dẫn đường).

Các bạn có thể liên hệ anh Bé, là người địa phương, ở gần chân núi để dẫn đường. Anh đã dẫn rất nhiều đoàn leo Ma Thiên Lãnh, giới phượt lên núi Bà hầu như đều biết anh. Hiện nay anh lấy tiền công dẫn đường là 70k/ người. Anh rất nhiệt tình giúp đỡ mọi người trên đường đi, thậm chí có nhiều bạn đi không nổi thì anh mang balo giúp cho luôn.

< Có những đoạn đường thông thoáng, nhưng cũng có những khúc cây cối um tùm, đan xen vào nhau chằng chịt, bạn không còn cách nào khác ngoài tự phát đường để đi. Ở Ma Thiên Lãnh không có đường mòn.

Lên đỉnh núi, thường thì không có nước uống nhưng bạn có thể nhờ anh Bé xin một ít nước từ trạm gác trên đỉnh của các chú bộ đội. Nếu bạn muốn thử thách bản thân bằng việc không cần người dẫn đường thì ngoài GPS chuyên dụng, bạn cần phải xin track log của những người đi trước và xin số điện thoại của anh Bé để phòng hờ, nhớ sạc điện thoại trước khi leo, đề phòng trường hợp bị lạc còn gọi ứng cứu.
Bạn cũng cần phải mang theo giấy tờ tùy thân vì nếu không đi cùng porter, bạn sẽ được các anh bộ đội ra hỏi thăm, kiểm tra giấy tờ.

< Người dẫn đường phải tự định vị phương hướng, một phần dựa vào kinh nghiệm, thói quen. Một phần dựa vào những ký hiệu mà người đi trước để lại trên những thân cây. Ở Ma Thiên Lãnh, không khó để bắt gặp một thân cây đầy vết dấu.


Hành trình chinh phục

Đến chân núi bà Đen, hỏi đường người dân địa phương đường dẫn vào Ma Thiên Lãnh, gửi xe ở nhà cô Sáu dưới chân núi, đây cũng chính là điểm hẹn gặp porter. Dulichgo

Theo chân porter, bạn sẽ cảm thấy được độ khó của Ma Thiên Lãnh ngay từ con dốc đầu tiên. Những con dốc cao nối tiếp nhau, bạn phải trèo qua những tảng đá to, sau lưng là balo nặng trĩu, có những đoạn không thể tự mình leo lên được mà phải có sự giúp đỡ từ đồng đội và porter.

< Đá tảng xếp cạnh nhau, chồng lên nhau tạo thành đường đi và cũng tạo thành những hang động sâu tới vài mét. Người dân bản địa nói rằng những hang động này là nơi ưa thích của loài "rắn khè". Người dẫn đường luôn mang trong tay con dao đi rừng, vừa để mở lối đi, vừa làm dấu ra hiệu cho các loài bò sát biết đường tránh. Còn những người khám phá sẽ rất thích thú khi ngang đường gặp một nhánh lan rừng. Những bông lan trắng, hồng, tim tím xuất hiện nhiều trên đường đi. Thảm thực vật ở đây khá đa dạng, đựa chia theo từng độ cao khác nhau.

Lời khuyên mà nếu bạn hoặc những người bạn đồng hành của bạn đuối sức ngay từ vài trăm mét đầu tiên thì nên bỏ cuộc và quay lại còn kịp, càng dấn vào sâu độ khó càng tăng dần, và nếu kiệt sức giữa rừng thì lại khó có thể quay lại. Nên lượng sức mình trước khi chinh phục Ma Thiên Lãnh.

< Lên đến lưng chừng núi, hiếm hoi mới gặp một đoạn quang cảnh thoáng đãng, đứng ở đây có thể phóng tầm mắt thật xa.

Tuy nhiên, sau khi chinh phục được bản thân, vượt qua những giới hạn để lên đỉnh Bà Đen ngắm nhìn những cánh đồng bát ngát, những con phố dài của thành phố Tây Ninh, xa xa là hồ Dầu Tiếng thơ mộng, bạn sẽ thấy công cuộc đó hoàn toàn xứng đáng.

Nhóm bếp lửa, những người bạn đồng hành quây quần bên nhau nâng chén rượu ấm, ngủ trong lều cuộn mình trong chiếc áo lạnh, trải nghiệm đêm ở độ cao 986m… Tất cả sẽ là những kỉ niệm khó quên đối với những ai từng chinh phục Ma Thiên Lãnh.

< Đoạn đường tuy không dài như chinh phục đỉnh Fansipan, nhưng để leo lên đến đỉnh núi Bà Đen, cao 986 mét, theo cung đường Ma Thiên Lãnh cũng không hề dễ dàng. Phải mất từ 6 đến 8 giờ đồng hồ: nhảy, bám, leo trèo, luồn, lách… mới tới được tảng đá, nơi những nhóm khám phá trước đề tên "Đích đến".

Sáng hôm sau, bạn có thể xuống núi theo đường chùa Bà hoặc đường cột điện. Nếu đi đường chùa Bà và nếu còn sức, bạn có thể ghé tham quan quần thể chùa Bà một vòng trước khi xuống núi. Nếu quá mệt, từ chùa Bà bạn cũng có thể xuống chân núi bằng cáp treo hoặc máng trượt với giá khoảng 80k/người.

< Thành quả của cả hành trình là được ngắm bình minh trên đỉnh núi cao nhất Đông Nam Bộ và đây sẽ là trải nghiệm khó quên với bất kỳ ai.

Xuống đến chân núi, lấy xe máy từ chỗ cô Sáu xong, bạn có thể tìm chỗ ăn trưa trong thị xã hoặc chỗ nào tiện trên đường về, nghỉ ngơi lấy sức trước khi về lại thành phố. Thuận đường thì cũng nên ghé mua bánh tráng và muối Tây Ninh về làm quà cho bạn bè, người thân. Dulichgo

Đây là một chuyến đi ngắn nhưng đường đi khó, là dịp để bạn rèn luyện thể lực và hòa vào tinh thần đồng đội trên đường đi. Còn chờ gì nữa, nếu bạn còn trẻ và không ngại thử thách, hãy bỏ túi những hướng dẫn trên đây, cuối tuần vác balo lên Tây Ninh một chuyến nào. Chắc hẳn đó sẽ là một chuyến đi đáng nhớ với nhiều kỷ niệm đẹp.

Tổng hợp từ Mytour, Vnexpress
Du lịch, GO!

Bãi Ông Lang Phú Quốc

Từ Bãi Sao Phú Quốc, bãi Khem, bãi Dài cho đến bãi Ông Lang Phú Quốc bãi biển nào cũng có một nét đẹp riêng nhưng chung qui, sự quyến rũ mà nó mang lại thì vô cùng tuyệt vời. Du khách du lịch Phú Quốc muốn hòa mình vào dòng nước mát cát trắng, biển xanh thì bãi Ông Lang chính là điều kiện lý tưởng để thực hiện.

Nằm giữa cung đường từ thị trấn Dương Đông đi Bắc Đảo, bãi biển ông Lang là địa điểm ngắm hoàng hôn tuyệt vời khi du khách có dịp ghé thăm đảo ngọc này. Ngoài việc có thể đắm mình trong khung cảnh hoàng hôn, du khách còn có thể nhìn ngắm được những đàn cá đang tung tăng bơi lội dưới làn nước biển trong xanh.

Bạn muốn tổ chức hội trại nhưng cũng không biết lựa chọn nơi nào cho phù hợp? Bãi tắm Ông Lang chính là nơi để bạn tổ chức, bởi bãi Ông Lang với bờ cát trắng trãi dài, phía trên bãi biển là 1 đồng cỏ xanh với những đụng cát và cỏ tươi tốt. Dulichgo

Bãi Ông Lang không nổi tiếng bằng bãi Kem, bãi Sao nên phải đến lần thứ 2 đến đảo Ngọc, tôi mới ghé thăm.

Không được biết đến nhiều không phải bãi biển Ông Lang không đẹp mà bởi nơi đây chưa được khai thác du lịch rộng rãi. Nhưng cũng chính vì vậy mà bãi biển Ông Lang vẫn còn giữ nét hoang sơ. Chúng tôi ghé đến bãi biển Ông Lang vào buổi trưa tháng 3.

Không khí nóng bức của buổi trưa dường như bị hàng dừa và hàng dương xua tan. Nằm trên bãi biển nghe tiếng sóng vỗ và nếm hải sản quả thật không còn gì thú vị hơn. Dulichgo

Du khách có thể mua hải sản từ chợ rồi mang đến đây để chế biến. Ở bãi biển Ông Lang có một quán ăn nhỏ cho thuê bếp than để nướng hải sản. Nếu không chuẩn bị hải sản từ trước, bạn vẫn có thể thưởng thức được những món hải sản tươi ngon từ quán ăn nhỏ này ngay tại bãi biển Ông Lang.

Trong thời gian chờ mặt trời "lặn xuống biển", chúng tôi hòa mình vào làn nước mát. Do đã được một người bạn “thổ địa” dặn dò mang theo kính lặn nên tôi đã không bỏ lỡ cơ hội ngắm nhìn “cuộc sống” bên dưới mặt nước.

Biển ở bãi Ông Lang nông lại có ghềnh đá nên bên dưới mặt nước có nhiều rong rêu hình dạng rất đẹp và tất nhiên là không thể không nhắc đến những chú cá đang bơi lượn tung tăng. Chỉ tiếc là chúng tôi không có máy chụp ảnh dưới nước nên chưa thể ghi lại được những khoảnh khắc tuyệt đẹp mà mẹ thiên nhiên ban tặng.

Cuối cùng thì điều mà chúng tôi mong chờ cũng đã đến. Hoàng hôn đã về trên bãi biển Ông Lang. Đứng giữa không gian ấy, bỗng dưng chúng tôi nhớ đến câu “Mặt trời xuống biển như hòn lửa” trong bài thơ Đoàn thuyền đánh cá của nhà thơ Huy Cận.
Đón hoàng hôn ở bãi biển Ông Lang chắc chắn sẽ là chuyến đi không dễ phai dấu trong lòng du khách.

Trích từ iHay.Thanhnien
Du lịch, GO!

Cổ tích nội thành Bến Tre

Đến Bến Tre, người yêu thích văn hóa thường tìm thăm đình Phú Tự (ấp Phú Tự, xã Hòa Hưng), cách trung tâm thành phố Bến Tre khoảng 2km. Đến đây, bạn sẽ nghe kể về thời lập ấp của những người khẩn hoang. Thời hoang địa, những lưu dân phải thường xuyên đối mặt với thiên nhiên khắc nghiệt và các loài thú dữ nên họ lập ngôi miếu nhỏ bằng tre lá để thờ cúng.

Tương truyền, đình làng Phú Tự có một ban hội hương, đứng đầu là hương cả nhưng những người được đề cử làm hương cả đều chết "bất đắc kỳ tử". Ban hội hương đồng thuận đề cử "ông Hổ" làm hương cả, gọi là Hương cả Cọp. Từ đó, "ông Hổ" như là một vị linh thần che chở, giúp dân làng có cuộc sống bình yên, no ấm. Khoảng trước năm Giáp Thìn- 1904, dân làng làm ăn khấm khá, xây lại miếu thành đình trên mảnh đất 9.695m².

Đình xây hình chữ Tam, có bốn cột cái, mái kéo hình vuông, lợp ngói âm dương. Cột, kèo bằng cây căm xe và gõ đỏ. Hai cặp liễn (treo bốn cột ở trung đình) làm bằng gỗ quý, chạm trổ hoa văn và hình tượng tứ linh, cùng bốn hàng chữ Hán. Dulichgo

Triều Dực Tôn Anh hoàng đế đệ tứ niên (năm Canh Tuất- 1850), vua Tự Đức đã ban chiếu sắc phong cho vị Thần đình Phú Tự là "Thành hoàng bổn cảnh, Cao các quảng độ, Đại càn quốc gia Nam Hải". Nhưng sắc thần bị cháy sau cơn hỏa hoạn. Sáu mươi năm sau, ngày 18-3, năm Canh Tuất- 1910, vua Khải Định ban chiếu sắc phong lại Thần đình Phú Tự.

Hiện nay, trước tiền đình là đàn Xã tắc thờ Thần Nông. Tại đàn Xã tắc có dựng một tấm bia lớn, mặt ngoài có hai câu liễn, mặt trong khắc hai chữ Thần Nông bằng chữ Hán, hai bên có cặp liễn đối.

Khoảng giữa đàn Xã tắc và chính môn là gốc cổ thụ bạch mai. Đây là 1 trong 3 cây bạch mai có tuổi thọ cao nhất ở Nam bộ (2 cây còn lại, 1 ở Hà Tiên, Kiên Giang; và một ở miếu Cây Mai, TP.HCM). Bạch mai đình Phú Tự trên 300 tuổi, có 9 thân, chiều cao 14m, còn được gọi là "thần mai", "cổ thụ mai", "danh mộc bạch mai".

Hằng năm, vào tiết Nguyên tiêu (rằm tháng Giêng âm lịch), cây nở bông trắng xóa, tỏa hương thơm nhẹ, nhiều văn nghệ sĩ ở Bến Tre thường tụ tập về đây thưởng lãm, ngâm thơ. Bạch Mai thi hội ra đời vào năm 1994. Dưới tán cổ thụ bạch mai có Bạch Mai bia ký do Hội Văn học Nghệ thuật Nguyễn Đình Chiểu và Bạch Mai thi hội lập năm 1998, tạc bằng đá hoa cương, một mặt ghi chữ Nôm, một mặt ghi chữ Quốc ngữ. Ngày 10-1-1998, UBND tỉnh Bến Tre công nhận đình Phú Tự và cổ thụ bạch mai là Di tích Lịch sử - Văn hóa cấp tỉnh. Đầu tháng 11-2013, cây bạch mai được công nhận là Cây di sản Việt Nam. Dulichgo

Đến thành phố Bến Tre, khách hành hương còn thường viếng thăm cúng bái chùa Viên Minh, tọa lạc trên đường Nguyễn Đình Chiểu. Theo nhiều người, trước khi xây chùa, đây là ngôi miếu nhỏ thờ Quan Công.

Đầu thời Cảnh Hưng nhà Lê, chùa được xây dựng đơn sơ nhỏ hẹp, trên mảnh đất 3.358m2, thờ Phật và Quan Thánh Đế Quân (Quan Công) nhằm phục vụ tín ngưỡng đồng bào Việt và Hoa. Từ năm 1951 đến 1959, chùa được xây lại và giữ nguyên kiến trúc đến nay. Năm 2002, chùa được tu bổ khang trang hơn.

Trước sân chùa có tôn trí hai pho tượng Quan Thế Âm Bồ Tát đứng uy nghiêm trên đài sen cao 3m, hai bên có cặp hạc chầu và pho tượng Phật Thích Ca cao 7m. Trong chánh điện có hai pho tượng Phật Di Đà và Thích Ca. Đặc sắc nhất là cốt hai pho tượng phật nầy bằng nan tre. Tăng ni, phật tử chùa Viên Minh từng hưởng ứng phong trào đấu tranh khi chánh quyền Ngô Đình Diệm đàn áp tăng ni phật tử ngày 6-5-1963.

Đầu năm 1964, Giáo hội Phật giáo Việt Nam thống nhất tỉnh Kiến Hòa (Bến Tre vào thời đó) công nhận Hòa thượng Thích Thiện Tín làm Chánh đại diện chùa Viên Minh. Từ năm 1981, chùa thuộc sự quản lý của Giáo hội Phật giáo tỉnh Bến Tre. Hiện nay chùa là Văn phòng Ban trị sự Phật giáo tỉnh Bến Tre. Dù tọa lạc ngay trung tâm thành phố Bến Tre, nhưng chùa Viên Minh vẫn mang cốt cách thanh nhã, u nhàn.

Nội thành Bến Tre còn có một điểm du lịch sinh thái thơ mộng, êm đềm và hấp dẫn vì huyền tích bi thương. Đó là hồ Chung Thủy. Hồ có tổng diện tích khoảng 2ha. Xưa kia, quanh hồ là bờ đất, cỏ mọc xanh tươi. Từ nhiều năm qua, chính quyền địa phương đã tôn tạo, bờ hồ được cẩn đá xanh, quanh hồ là con đường rộng uốn lượn đẹp mắt với nhiều bồn hoa cỏ và những cây cổ thụ tỏa bóng mát. Dulichgo

Ngồi trên một ghế đá ven hồ, khách ngắm nhìn mặt nước hồ lúc nào cũng xanh biêng biếc... và nghe câu chuyện của thời quá vãng. Rằng, xưa có đôi trái tài gái sắc yêu nhau da diết, hồ là nơi họ hẹn hò tâm tình, mong kết thành đôi. Tiếc thay gia đình hai bên khăng khăng khước từ. Buồn vì duyên tình trắc trở, đôi uyên ương nắm chặt tay nhau nhảy xuống hồ tự vẫn. Cảm thương đôi trai gái tình son dạ sắt, người địa phương đặt tên hồ là Chung Thủy. Quanh hồ là những cây cao bóng cả- nơi thư giãn tuyệt vời gây ấn tượng khó phai cho những ai một lần đến.

Theo Cát Lộc (Báo Cần Thơ)
Du lịch, GO!

Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2015

Những điều tối kỵ khi du lịch nước ngoài

(Mask) - Nói lời vĩnh biệt, đùa rằng "biết đâu máy bay sẽ rơi"... là những điều bạn nên cẩn thận khi sử dụng nếu không muốn gặp rắc rối khi ra nước ngoài. Mỗi quốc gia đều có những điều luật hoặc kiêng kỵ tâm linh mà bạn nên tôn trọng. Dưới đây là một số điều nên tránh để không gặp rắc rối trong chuyến hành trình, đặc biệt là những tháng "nhạy cảm của đầu năm mới nhé.

1. Nếu bạn không muốn đối diện với án phạt thì chớ nên nói đùa "Có bom" khi lên máy bay. Các hãng hàng không chưa bao giờ nhìn nhận chủ đề này mang tính hài hước.

2. Không buông lời bất kính với hoàng gia Thái Lan, đặc biệt là Nhà vua và Hoàng hậu. Người dân ở đây sẽ ghét bạn nếu dám xúc phạm bề trên của họ, thậm chí bạn còn có thể bị phạt tù.

3. Ở Ấn Độ, Indonesia, bạn chỉ nên dùng tay phải cho những hoạt động thường nhật như chào mừng, đổi tiền hoặc ăn uống vì người dân quan niệm tay trái dành riêng cho việc vệ sinh nên không sạch sẽ.

4. Ăn mặc kín đáo khi tới Dubai là điều bạn các bạn nữ nên lưu ý. Nhiều bảng hiệu tại đây cũng kêu gọi các cô gái nên mặc đồ lịch sự như che bớt vai và đầu gối. Dulichgo

5. Đừng tip cho người Nhật. Họ xem việc đó là một sự sỉ nhục và có thể đuổi theo trả lại bạn nếu nhìn thấy số tiền đó.

6. Bạn được mời đến dùng cơm với gia đình người Nhật Bản, hãy nhớ đặt đũa bên cạnh trong lúc đang ăn. Tuyệt đối không cắm đũa đứng trong chén cơm vì đó được xem là nghi thức của đám tang.

7. Khi dùng bữa ở Trung Quốc, đừng ăn sạch đĩa thức ăn. Chủ nhà có thể cho rằng họ không cho bạn đủ thức ăn và nhanh chóng đem thêm. Để lại chút thức ăn thừa trên đĩa còn mang ngụ ý khen ngợi đầu bếp.

8. Ở Nga, việc bạn mỉm cười với người lạ sẽ gây nên phiền phức. Người Nga quan niệm nụ cười là động tác của sự thân mật và chỉ nên dành riêng cho những người quen biết. Nếu không quen mà mỉm cười, họ sẽ ngay lập tức nghĩ bạn là kẻ giả dối.

9. Đến chơi tại đảo quốc Sư Tử, bạn nên bỏ thói quen nhai kẹo cao su. Cư dân ở Singapore bị cấm nhai kẹo vì chính phủ muốn giữ đất nước xanh, sạch, đẹp.

10. Không so sánh Na Uy với Thụy Điển. Cư dân Na Uy không thoải mái vì điều này.

11. Không bấm còi inh ỏi khi lái xe ở Na Uy. Còi xe chỉ được sử dụng vào trường hợp khẩn cấp. Nếu bạn cứ nhấn hoài sẽ khiến các tài xế bị khủng hoảng. Dulichgo

12. Khi đặt chân đến nước Pháp hoa lệ, chớ vội bắt chuyện với một người bản địa bằng tiếng Anh. Hãy nói tiếng Pháp bất kể từ vựng lẫn phát âm của bạn thật tệ. Người Pháp có sự kiêu hãnh về ngôn ngữ của mình và họ sẽ chẳng đáp lại bạn bằng tiếng Anh ngay cả khi họ biết nói.

13. Vừa trò chuyện vừa đặt tay trong túi quần ở Đức sẽ được giải mã là hành vi khiếm nhã.

14. Tại Malaysia, bạn nhớ không dùng tay xoa đầu người khác hay đặt bất cứ vật gì lên đầu họ. Đó là bộ phận dành riêng cho thần linh.

15. Không dùng ngón trỏ chỉ vào bất cứ ai vì rất bất lịch sự, nếu muốn bạn hãy dùng ngón cái.

Theo Cẩm nang du lịch
Du lịch, GO!